Hương Của Sự Ngây Ngô…

Hương, không còn là khái niệm gắn với cảm giác thuần túy, không còn là câu chuyện riêng của mùi. Nó là cảm xúc, là ký ức, là cách tạo hóa đưa ta trở về yêu thương.

Có bao giờ bất chợt ngửi thấy một mùi hương quen thuộc, lòng bạn lại xốn xang những kỷ niệm cất giấu bấy lâu nay bỗng dưng ùa về. Mùi phấn viết bảng, mùi giấy mới, mùi của cỏ mới cắt, mùi nồng cùng hơi ẩm của nước mưa trên đường nhựa, mùi lúa chín, rạ khô… đến những cơn giông có mùi ngai ngái… tất cả đều gợi lại bao ký ức trong ta. Phải chăng, mùi hương đã cất giữ hộ ta những kỷ niệm đẹp…

Tôi nhớ lúc mình còn bé, mỗi khi vào mùa Hạ, tôi và lũ bạn thường trông ngóng những cơn mưa bất chợt kéo về sau một ngày nắng như đổ lửa ở Miền Trung nắng cháy. Một cơn mưa bất chợt giữa những ngày Hè làm lũ trẻ bọn tôi khoái hơn bao giờ hết, bọn tôi sẽ được tưới mát bởi cơn mưa, sẽ được tắm mưa, chơi đá banh, trốn tìm… ti tỉ trò chơi dưới mưa của bọn tôi lúc bấy giờ nó làm lũ trẻ sẽ quên đi cảm giác sợ bị đánh đòn mỗi khi về nhà, hay những trận ho, sổ mũi vì dầm mưa đầu mùa.

Nhưng có một thứ mà trong đám trẻ ngày ấy thích nhất, ngoài những thứ vui chơi nghịch ngợm kia, đó là ngồi yên vị tại sân nhà, nơi có mái hiên và cùng nhau hít hà cái mùi đất, mùi không khí khen khét bốc lên từ nền đất nóng tỏa ra khi bị những hạt mưa ươn ướt chạm vào. Mùi hương lạ kì đó lại là những thứ đáng nhớ, nó theo tôi mãi đến tận bây giờ, khi mà mình đã trưởng thành, đã không còn là những đứa trẻ ngô dại thưở ấy nữa, nhưng thi thoảng tôi vẫn hay mở cửa chạy vồ ra hiên, mỗi khi có cơn mưa bất chợt ùa về, lần nào cũng vậy khi hít hà được mùi hương tuổi thơ không mấy dể chịu ấy, đều khiến khóe mắt cay cay, bao nhiêu là thứ đẹp đẻ trong xanh ngày ấy lại tràn về nơi trí nhớ.

Mùa hè là mùa của những cơn mưa rào. Nó cũng là mùa mà mình ốm liên miên vì những lần tắm mưa cả tiếng đồng hồ dù biết chắc là về đến nhà sẽ là những trận đòn nhừ tử. Cảm giác mùi đất bị ngấm nước mưa khiến mình cứ muốn đứng dưới mưa mà hít hà mãi. Một khoảnh khắc khiến mình như khựng lại mất 1 vài giây rồi bị nghiện lúc nào không hay. Cho đến tận bây giờ khi đã trưởng thành và phải lo nghĩ nhiều thứ hơn nhưng những cơn mưa mùa hè vẫn làm mình như được sống lại với kí ức.

 

Mỗi lần Quê Tôi vào mùa gặt lúa, bà con sẽ cắt cây lúa đi và mang hạt lúa về bỏ lại giữa cánh đồng là những lớp rạ dày nằm tắm nắng chờ khô. Rạ và những bụi cỏ mật, cỏ gấu bị nắng làm cho khô đi, tỏa ra một mùi hương “thơm cháy” lạ kì. Hồi ấy, không hắn là bé tôi đã tương tư một cô bé cùng lớp, thế là mỗi chiều khi vào mùa Gặt tôi thường đến nhà chơi, nhà cô bé ở trước một cánh đồng, quanh năm gió mát rượi. Khi vào mùa lúa chín thì trước sân nhà là một thảm Lúa vàng ươm hệt như một bức tranh được tô bằng những người nông dân nơi đồng quê.

Chúng tôi thường bắt ghế trước hiên, ngồi nhìn ra thảm Rạ khô, hít hà cái mùi “thơm” được hòa trộn nào cỏ, nào rạ ấy rồi kể nhau nghe những câu chuyện về trường, về lớp, về cánh đồng và về…. Nhau.

Cứ thế tôi và cô gái ấy đi qua những năm tháng tuổi trẻ cùng nhau, chúng tôi lớn lên cùng nhau, trưởng thành cùng nhau và…! “Tạm Biệt Nhau”

Sau này khi buôn ba nơi đất khách, ai nấy đều bị guồng quay cuộc sống cuốn đi, nhưng cho dù cuộc sống có bận rộn đến đâu, dù những thứ phù phiếm ngoài kia có thể cuốn ta theo và đi rất xa cái hạnh phúc nhỏ bé của mình, nhưng đến một lúc nào đó trong cuộc đời, một mùi hương quen thuộc sẽ đánh thức mọi giác quan, mọi ước mơ giản dị nhất trong con người. Mọi thứ sẽ quay về hệt như những ngày dầm mưa cùng lũ bạn, hay mùi Rạ khô và những câu chuyện ngây ngô, chứa đầy thương nhớ và kí ức cùng cô bạn ngày ấy. Bạn sẽ cảm thấy thèm được sống lại những ký ức đẹp đẽ, muốn được bình tâm và chẳng chút lo toan trong cái hạnh phúc êm đềm giản dị này.

 

0/5 (0 Reviews)

Mọi người đều thích

Cảm Giác An Toàn

Hãy một lần thả trí tưởng tượng của bạn khi mọi thứ đang chìm trong màn đêm, khi bạn còn là một đứa bé sơ sinh, mới chỉ xuất hiện

Messtori

Dành cho bạn